Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

Chế Tạo 2/9 - Cảm xúc hình chữ U

Chế Tạo 2/9 - Cảm xúc hình chữ U


Tôi – Hà Chiến Thắng, nick name của tôi là Ngày Mới, là một người miền Nam “rặc”. Tôi ra Hà Nội đã được hơn 1 năm. Đúng 1 năm về trước, cũng vào dịp lễ quốc khánh, tôi đã “vào đời” bằng cung Bản Giốc – Pác Pó. Với tôi lúc ấy, đi phượt chỉ đơn giản là vì nghĩ lễ không biết làm gì khi một mình ở thành phố nhỏ bé này. Nhưng lạ thay, phượt có sức hút rất lớn với tôi – một người năng động, ưa cái đẹp và là fan cuồng của chủ nghĩa xê dịch. Từ sau đó, tôi đã đi thêm rất nhiều cung đường khác, ngắn có, dài có, xa có, gần có …


Một năm sau ngày đi cung đầu tiên, tôi trở lại với niềm yêu thiên nhiên bằng cung Chế Tạo – Mường La, một cung đường mà theo các “phượt thủ” cho rằng là cung đường khó khăn nhất ở vùng Tây Bắc. Thật ra, tôi hoàn toàn không quan tâm lắm đến cung đường mà lead vẽ ra, tôi chỉ quan tâm đến điều duy nhất là lịch trình phù hợp với tôi và được đi Tây Bắc. Trước khi đi, tôi hào hứng lắm, làm việc còn chẳng được. Facebook như chợ tết, mọi người bàn nhau tưng bừng, nào mua nào mượn, nào sắm nào sửa, đủ các thể loại. Đêm trước khi đi, tôi không ngủ được, cứ nghĩ đến ngày mai và những câu bông đùa của mọi người lại nôn nao và cồn cào đến lạ lùng …. Cảm xúc của tôi lúc này đang lâng lâng và dâng tràn. Thậm chí tôi có thể sáng tác cả một bài thơ dài vào đêm hôm ấy để thể hiện cảm xúc của mình đấy.

Đúng 7h30 phút, đoàn chúng tôi xuất phát và ….. cảm xúc bắt đầu tụt. Tôi thật sự không thoải mái tí nào khi bắt đầu đi. Mùi khói thuốc lá khó chịu lượn lờ quanh tôi, không ai chụp ảnh, không có không khí của một đoàn đi cùng nhau, không có hình cả đoàn và không có …nhiều thứ nữa. Đến nơi nghĩ chân đầu tiên là hơn 12h đêm. Chúng tôi mạnh ai nấy kiếm cho mình một chổ ngủ, công việc của ai cứ làm, tôi thậm chí còn không biết ai là đoàn mình ai là đoàn bạn. Cái cảm giác đoàn kết và thân thiện của một đoàn đi cùng nhau dường như là con số 0 to tổ bố.


Ngày hôm sau, chúng tôi xuất phát đi Mù Căng Chải, tình hình có vẻ khả quan hơn khi chúng tôi bắt đầu được chụp ảnh. Chúng tôi bắt đầu xích lại gần nhau hơn bởi một sở thích rất chung của dân phượt: chụp ảnh và được chụp ảnh. Thế nhưng, chính lúc này, cảm xúc của tôi lại tiếp tục tụt dốc khi quá hạn chế thời gian. Như tôi đã giới thiệu, tôi là người miền Nam, cơ hội đi Tây Bắc là rất khó khăn. Do đó, tôi luôn thích chụp ảnh để kỉ niệm về chuyến đi, để sau này, khi về Nam, mỗi khi buồn, tôi lại mở nó ra xem và cười thi vị. Hơn ai hết, tôi biết rằng, với tôi chuyến đi lần này là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng. Tôi bắt đầu buồn, một điều khó chấp nhận đối với một đứa như tôi.Trong lòng cứ bức rứt và khó chịu. Tôi cảm nhận được có người không thích tôi – thậm chí là ghét tôi và luôn làm cho tôi mất hết hứng thú, thật là tệ …

Cảm xúc cứ như thế tụt dần khi quảng đường khó khăn từ Mù Căng Chải sang Chế Tạo, tôi ngoài việc đối mặt với con đường khó khăn còn phải đối diện với những người không thích mình – và dĩ nhiên, tôi sẽ không thích họ. Đáng sợ! Tôi phải dùng từ đó, tôi có cảm giác rất đơn côi trong một tập thể 18 người. Đi chung với nhau, chúng tôi không biết tên nhau và không biết gì về nhau. Có lẽ một phần vì quá mệt mõi và hạn chế về thời gian khiến chúng tôi không còn hứng thú nào để tìm hiểu nhau nữa. Và cũng chính cái cảm giác chống đối mà người khác mang đến cho tôi rõ ràng hơn. Tôi tự hỏi, cái quái gì phải hành xử như thế, tôi không làm gì quá đáng để bị đối xử như thế cả. Trong đêm, tôi tư lự một mình, thẫn thờ đi làm cái gì cũng một minh và cây đèn pin (trong trường hợp không cần người), rồi chui vào lều ngủ và không có hoạt động hoạt náo chọc phá nào cả (đều này trước đây không bao giờ xảy ra khi đi đoàn nào có tôi tham gia). Lòng tôi lặng xuống, cảm giác hụt hẫng và ngán ngẫm khi nghĩ đến đoạn đường ngắn đầy khó khăn mà hôm sau tôi phải vượt qua. Tôi ước, giá như mình đừng join cung này, giá như mình có thời gian thêm một chút để tìm hiểu kĩ rồi hẳn quyết định, giá như Chế Tạo có sân bay để tôi bay ra ngoài mà không phải đi trên con đường ngắn 35 km mà tốn cả 10 tiếng đồng hồ mới đến được như vậy ….

Sự việc vẫn cứ tiếp diễn trong ngày hôm sau. Nói thật là lúc ấy, tôi chỉ muốn 1 mình chạy thật nhanh về Hà Nội để ngủ. Thật sự là tôi quá mệt mõi. Mọi việc dường như chống lại tôi. Đường Chế Tạo rõ “đẹp” khi trời mưa. 35 km – chúng tôi đi từ 9h sáng đến 9h tối, tôi té không biết bao nhiêu lần. Chân tay đau nhức, cái chân phù lên như chân voi và bầm tím, người mệt mõi rả rời, cầm cái gì cũng không nỗi. Thế nhưng, tôi vốn dĩ là một người vô cùng nhiệt tình. Với tôi, mặc dù đến thời điểm 7h tối ngày hôm đấy, tôi hoàn toàn không có cảm giác tôi là một thành viên trong đoàn, nhưng tôi vẫn hành xử theo hướng tích cực và một tư duy mới – hình thức thì tôi cũng là một thành viên trong đoàn. Đến trước mọi người, tôi chạy một mạch về Mù Căng Chải mua nước uống, bánh ngọt để mang vào cho mọi người. Lạnh cóng, cái quần đùi ướt sũng, đôi giày ước sũng, không bao tay, không khẩu trang, không kính … Mặc dù lúc đó tôi rất sợ. Một mình trên một con đường hoang vắng tận Tây Bắc xa xôi, nơi cách nhà tôi đến cả hơn 1000 km,điện thoại không có sóng, xăng xe chỉ xuống vạch đỏ … Nhưng tôi vẫn cứ chạy, lấy hết can đảm mà vượt đường. Rồi cũng gặp mọi người,tôi hào hởi đưa nước cho mọi người vì biết mọi người đang cần nó. Thế nhưng, thay vì cảm xúc sẽ dâng tràn vì tình đồng đội, thì tôi lại bị tạt vài gáo nước lạnh vào mặt, cảm xúc dần về 0, tôi đã khóc!

Đêm hôm đấy, chúng tôi được ăn sung, ngủ sướng. Tôi tiếp tục hi vọng sẽ gỡ gạt được chút ít cảm xúc khi có thể giao lưu với mọi người, tăng tình đoàn kết, tình đồng đội. Thế nhưng, tối hôm ấy chính là lúc cảm xúc của tôi chạm đáy. Tôi buồn nhưng không khóc, tôi đã quá chán nản. Mặc dù hôm ấy đúng là tôi cũng vui vẻ, cũng hào hứng, cũng giao lưu, nhưng có vài chuyện làm tôi buồn không thể diễn tả. Tôi tự mắng mình, ngu thế không biết, tại sao lại tham gia. Chuyến đi này với tôi đã thất bại. Tôi định bụng, khi về Hà Nội, sau buổi off với mọi người để lấy hình, tôi sẽ tự out ra khỏi nhóm như tôi chưa từng tham gia cung này. Đó là suy nghĩ thật.

Ngày hôm sau, tôi chi muốn chạy thật nhanh về Hà Nội. Nếu đây là bài toán kinh doanh có lợi nhuận thì tôi đã lỗ nặng. Thời gian, tiền bạc, công sức bỏ ra quá nhiều mà nhận lại chẳng được bao nhiêu. Mặc dù chúng tôi đã bắt đầu biết tên nhau, tìm hiểu nhau và chơi với nhau, nhưng thật sự mà nói, với tôi, bao nhiêu đó chưa làm tôi thỏa mãn. Rồi phát sinh mâu thuẫn, tôi làm cản trở cả đoàn. Nói thật, tôi không muốn hành xử như thế một tẹo nào, và thật sự là chưa bao giờ tôi hành xử như thế. Trước đây, tôi luôn luôn tuân theo số đông và làm hài lòng mọi người. Nhưng lần này khác, tôi không muốn đi đâu nữa cả, tôi chỉ muốn chạy con đường ngắn nhất, nhanh nhất về Hà Nội. Tôi biết khả năng của mình, sức khỏe của minh và sức chịu đựng của mình, nếu tôi làm theo ý mọi người nữa, chắc sau khi về HN, tôi buồn đến cả tháng.

Trên đường về, tình hình cũng không mấy khả quan hơn mấy ngày trước. Vẫn là cách cư xử đó, vẫn là cách thể hiện đó. Lúc ấy, tôi chẳng còn quan tâm nữa vì biết rằng tôi sắp về HN và tôi chỉ coi họ như một ngọn gió thoáng qua trong cuộc đời tôi mà thôi. Thậm chí, tôi còn vào page facebook của đoàn đi Hà Giang của tôi để thể hiện cảm xúc của mình, buồn lắm.

Thay đổi, chính trong ngày hôm đấy đã có nhiều thay đổi. Tôi đi chung xe với thêm một vài người bạn đồng hành nữa. Họ có chút khả năng hoạt ngôn – rất phù hợp với tôi. Nhìn tôi, mọi người cứ tưởng tôi bị điên và dễ dãi. Nhưng không, tôi tôn trọng phép tắc, cư xử phải đúng mực, có trên có dưới. Tôi không phải là một người dễ tính. Với những người tôi coi là bạn hoặc chí ích muốn coi họ là bạn, tôi sẽ cư xử rất thật, sẽ cười hết mình, sẳn sàng chọc phá nhau, tiếp xúc, trò chuyện và sẳn sàng nói thẳng vào mặt họ những điểm họ chưa tốt. Còn ngược lại, nhóm người ngoài phạm vi trên, tôi sẽ cười rất có lệ, và mặc kệ họ làm gì … Phượt đêm đúng nghĩa chính là giây phút tối qua tôi có được. Trên đường đi, tôi đã giải tỏa dường như tất cả những ấm ức trong những ngày qua. Tôi lấy lại sức sống và ca hát. Tôi đã trở lại, nhiệt tình và tràn trề năng lượng. Đổ đèo đêm thật là phê, phải dùng từ này mới chính xác. Có lúc chạy với tốc độ 80 -90 km, cũng có lúc chạy với tốc độ 30 km và dàn hàng 4,5 để hát – hét với nhau. Rồi dạo phố HN về khuya, rồi ăn phở đêm, rồi hóng mát cầu Long Biên. Con đường Hoàng Diệu đêm ướt, ánh đèn lách qua khe lá chui xuống đường đi mà thấy sướng vô cùng. Vui thế không biết, chỉ trong vòng vỏn vẹn 4 tiếng, cảm xúc của tôi đã dâng tràn trở lại, khép một hình chữ U – một kết thúc đẹp cho một cuộc hành trình hành xác.

Đặc biệt, trong chuyến đi này, có quá nhiều trải ngiệm mà lần đầu tôi có được. Chuyến đi chụp ít hình nhất, chuyến đi hành xác nhất, chuyến đi tai nạn nhiều nhất, nhiều vết thương nhất. Chuyến đi duy nhất xe bị thủng xăm (đặc biệt thủng tận 2 lần – thay hai cái săm), chuyến đi duy nhất khóc trong chuyến đi,chuyến đi duy nhất muốn về, chuyến đi duy nhất đi với đoàn lại nhớ về đoàn khác. Chuyến phượt đêm đúng nghĩa nhất, chuyến đi nói chuyện với mọi người ít nhất, chuyến đi nhiều cung bật cảm xúc nhất, chuyến đi ác mộng nhất … Cũng là lần đầu tiên trả tiền cho một người để nan nỉ thuê họ đẩy xe hộ, cũng là chuyến đi chạy một mình trong đêm tối nhiều nhất, chuyến đi mà nhiều lần cảm thấy bất lực nhất … Chuyến đi ý nghĩa khi thương thảo tìm một chổ trú ẩn cho cả đoàn, và liều mạng vì cả đoàn trong đêm tối. Với tôi, chuyến đi này quả thật quá nhiều cảm xúc, nhưng rồi, bỏ qua hết những cái không hay, cảm xúc vẫn nguyên vẹn nhưng ngày trước khi đi, thôi thì tạm gọi là cảm xúc hình chữ U vậy, sẽ nhớ lắm đây!

Lời cuối, cám ơn đoàn mình lắm lắm vì đã hết mình vì nhau trong mấy ngày qua, đặc biệt là anh Lead đã tổ chức cung để em không vô công rỗi nghề vào dịp lễ, chị Cám thủ quỹ đã chịu làm người nhức óc nhất cho cả đoàn, anh Mạnh chốt đoàn chịu nhiều thiệt thòi, … cám ơn mọi người nhiều lắm!

Tôi chắc là sẽ nhớ, nhớ nhiều lắm đấy. Một chị có tuổi nhí nhảnh nhắng nhít, tuy nhiên đến khúc quan trọng thì cực kì chuyên nghiệp, một bạn 90 bằng tuổi với khuôn mặt hằng lên hai từ “từng trải”, một anh 89 cực hay, có trách nhiệm và chững chạc, một anh 88 có khuôn mặt baby và thẳng tính.

Tôi chắc sẽ không bao giờ quên: bé điệu, đang dần tiệm cận theo hướng tiền điên và điên với khả năng tự sướng “không đụng hàng”, sẽ không quên ba đứa em sinh năm 91 còn rất teen nhưng lúc nào cũng nghĩ mình đã lớn, sẽ không quên chị hai chị 86, một người nhí nhảnh thầm, một người hồn nhiên nhẹ.

Và chắc rồi, tôi sẽ rất muốn quên những người này nhưng sẽ không bao giờ quên được: một anh 83, hai anh 84, bởi đơn giản là người giữ nhiều hình của em nhất.Anh nào cũng chụp hình đẹp,anh 83 có cách hành xử đúng với lứa tuổi, điềm đạm và bình tĩnh, anh 84 giỏi giang và nhiều hoài bảo, còn lại là một người cẩn trọng! à, và còn một anh không nhớ sinh năm bao nhiêu, rất là bí ẩn!

0 nhận xét: