Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2014

Hồi ức về chuyến phượt Y Tý

Hồi ức về chuyến phượt Y tý


Hôm nay gặp 1 người bạn đến từ Hà Nội, đi ăn và nói chuyện nhiều ... cuộc sống tấp nập đã cuốn mình theo dòng sô đẩy mà quên đi cả thời gian. Mình về Sài Gòn đã gần 2 tuần rồi à, ??? những kí ức về Hà Nội, về chuyến đi phượt cuối cùng vùng Tây Bắc hiện về rõ mồn một ...
Trước khi về Sài Gòn dài hạn, tôi có tham gia một chuyến phượt, cũng gọi là chuyến hốt cú chót trước khi về Nam. Có lẽ, chính vì đi với anh chị trong đoàn phượt Hà Giang giỗ Tổ mà tôi vô cùng hào hứng và háo hức. Không ai bảo ai, mọi người đều tự giác "xách balo lên và đi" đến điểm tập kết là trạm xe Sao Việt vì trước khi đi mọi người đều bận rộn việc của mình.

Hồi ức về chuyến phượt Y tý

Đoàn đi Y Tý đợt này có tổng cộng 24 người tham gia, đa phần là anh chị em trong đoàn - đã thân - đã quen từ trước. Trong đó có một số anh-chị-bạn mới tham gia. Mà bất ngờ nhất chính là người nằm cùng giường với tôi trong chuyến xe lên Lào Cai hôm ấy. Đó là một người bạn cùng trường đại học, cùng khóa học, cùng lý tưởng, cũng là những người vô cùng năng động. Chắc là có duyên, học 4 năm đại học, không biết, không nói chuyện với nhau câu nào, vậy mà lại gặp nhau trong chuyến xe đặc biệt, chuyến xe đưa chúng tôi đến vùng biên giới ... Chúng tôi kế cho nhau nghe, nói không biết bao nhiêu là chuyện về UEH, về mùa hè xanh, về hoạt động Đoàn Hội, về Cơ sở B, về các kì thi ...đó, chuyến Y Tý chưa gì đã nói nhiều như vậy rôi đó ...

Khoảng 7h sáng, chúng tôi đến Lào Cai, sau khi nhận xe chúng tôi đủng đỉnh đi ăn sáng. Cười, vì đã quen biết nhau từ trước, nên chúng tôi có rất nhiều chuyện để kể, để cười, từ câu chuyện bị bỏ ở nhà của chú, đến câu chuyện đọc tin nhắn "anh sửa xe đn muộn" ...

Khoảng 8h30 chúng tôi xuất phát lên Y Tý, sau những giây phút mệt mỏi vì phải băng trên con đường đang sửa đầy bụi bặm thì chúng tôi đã bắt đầu thấy được các cột mốc. Chúng tôi đang chạy dọc biên giới, cứ cách 1km là có một cột mốc, đường đi cũng không quá khó khăn, nhưng thật sự, khi nhìn qua bên kia sông, một con đường cao tốc trên cao thẳng tắp, hùng dũng và khỏe mạnh khiến người ta không khỏi chạnh lòng. Chỉ cách 1 con sông, một bên là đường đồi núi bụi rậm hiểm trở, một bên cũng là cảnh hùng núi hiểm trở, nhưng đã xây dựng một công trình có tầm cờ như vậy, tôi thử hỏi: bao giờ nước mình mới có 1 con đường như thế???

Rồi cũng đến, chúng tôi đến thăm cột mốc 92 - nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt, chúng tôi ùa xuống chụp ảnh, trò chuyện, lúc này đã 12h trưa.Rời cột mốc 92, chúng tôi xuất phát về Y Tý, con đường đúng là toàn là đá và đá. Mặc dù tôi đã đi đường lên Chế Tạo, nên con đường này đối với tôi thật sự cũng không có gì là quá khó khăn. Thế nhưng trong trạng thái khá mệt vì bị ốm, cộng với lại mất sức vì đói nên tôi rất khó chịu. Thêm vào đó, chúng tôi bị mất dấu của lead, tôi cứ chạy mà không biết có đúng đường hay không, rõ nguy hiểm, cứ hình dung là xe tôi chạy 1 mình trên con đường ngoằn ngoèo, bên kia là Trung Quốc, bên vực bên núi, đường toàn đá trơn. Cảnh thì đúng là đẹp, nhưng tôi không dám quay nhìn vì chỉ cần một chút sơ suất thì có thể bị tai nạn ngay.

Rủi sao, xe tôi bị thủng xăm, đợi xe chốt đến, chúng tôi cố bom lên căng bánh hi vọng đuổi kịp mọi người để ngồi ăn trưa và vá xe luôn. Trời thì nắng chang chang, không một bòng mát đủ lớn. Thế mà chạy chừng 1 km, bánh xe lại xẹp lép, hết cách, xe tôi và xe chốt buộc phải dừng lại có bóng mát khá tạm bợ để vá. Chính trong lúc này, tôi mới cảm nhận hết và rõ nét sự đoàn kết của anh chị em trong đoàn chúng tôi. Chốt không hề kêu ca mà vui vẻ lấy đồ nghề ra sửa, chúng tôi lại trò chuyện lại chọc phá đủ kiểu. Chúng tôi huy động hết bánh kẹo sửa mà hai xe chúng tôi mang theo để ăn vì quá đói. May thay - ôm của tôi - chị Huyền có mang theo cả sửa và xúc xích. Trời nắng chang chang, bụng đói cồn cào, người mệt nhũng nhưng chúng tôi vô cùng vui vẻ. Đây thực sự là môtk kỉ niệm mà tôi không thể nào quên trong suốt chuyến đi.'

Vá xe xong, đã gần 2h chiều, chúng tôi cố chạy để bám đoàn, vì thật ra ờ chổ đó mất sóng và chúng tôi không tài nào liên lạc được với lead. May thay, mọi người đã dừng lại một điểm dừng, theo tôi là lý tưởng nhất để trải bạt và ăn trưa, Đó là lòng công trình đường băng qua thác. Một bên thác nước chảy ầm âm, văng nước trắng xóa, cây cối rậm rạp tỏa bóng mát đến trông là dễ chịu.Ăn trưa xong, chúng tôi xuất phát lên Y Tý. Tiếc thay khi đến A Lùa thì lúa đã gặt gần hết, chỉ còn một vài ruộng lúa đang chín vàng. Nhưng mà hay là đến Y Tý thì lúa vẫn chưa gặt, và mùa vàng Y tý đã thật sự quyến rũ trái tim tôi. Ngủ qua đêm tại nhà Si Si cô nương, tắm nước dao đỏ, ngủ nhà sàn, uống rượu ăn thít. Đúng là buổi tối nào đi với đoàn tôi thì cũng được nhậu bét nhè và vui thả ga ...

Sáng hôm sau, chúng tôi vượt con đường dài khoảng 8km để đến cầu Thiên Sinh. Thật ra cầu Thiên Sinh không có gì đặc biệt, nó chỉ là cây cầu xi măng nhỏ xíu, dài 3m, rộng 2m. Nhưng điểm đặt biệt, chính là nó bắt qua rãnh núi sâu, và bước qua cầu này là tôi đã đặt chân qua Trung Quốc. Hai bên có hai cột mốc, một bên tiếng Trung và một bên tiếng Việt. Nhìn sâu và vách núi giữa cầu, bạn sẽ thấy nước tung trắng xóa, nước đổ ầm ầm, và rất sâu.

Rời Y Tý, chúng tôi chạy vội qua Mường Hum rồi đến Sapa. Do đoàn tôi đi khá chậm, nên phải tranh thủ chạy về Sapa cho kịp chuyến xe. Tuy nhiên, đoạn đường từ Mường Hum đến Sapa thì cảnh không chê vào đâu được. Núi đồi hùng vĩ, những ruộng lúa chín vàng, con đường uốn lượn. Tôi nhớ có chạy qua một đoạn, một dãy núi rất đặt biệt, nghe anh trong đoàn bảo đó là núi Thủy Sơn, ẩn hiện mờ ảo trong mây, nhìn sơ qua thì núi trông rất "mỏng".Đến Sapa trễ, chúng tôi vội vàng vứt đồ ở quán cơm và chạy nhanh về khu vực nhà thờ đá. Chụp vài kiểu ảnh chia tay anh chị em trong đoàn. Buổi cơm chiều rất vội, chúng tôi chia tay nhau, 14 người trở về và 10 người ở lại.Sau bửa cơm, chúng tôi tìm khách sạn và để đồ ở đó.

Tâm trạng dần phục hồi khi cả đội - gồm 7 nam và 3 nữ - đồng loạt đi tắm nước dao đỏ và matxa. hihi, đây là lần đầu tiên tôi được matxa. Sau đó chúng tôi vê tắm rửa, rồi đi ra nhà thờ đá chụp hình, dạo chợ, thưởng thức cái không khí dễ chịu của Sapa và đặc biệt là thưởng thức đồ nướng ngon tuyệt bên ly rượu Sim San đặc sản.Buổi sáng, chúng tôi không vội. từ từ ăn sáng, dạo chợ, đi cà phê ... Hơn 10h chúng tôi mới xuất phát vào các bản của Sapa, và cuối chiều thì lượn đèo Ô Quý Hồ. Thế là tôi cũng đã chinh phục được 3 trong tứ đại đỉnh đèo rôi đấy: Mã Phí Lèng, Khau Phạ, Ô Quý Hồ.Chúng tôi về Sapa, ăn vội cơm chiều, lên xe và khép lại chuyến đi với nhiều kỉ niệm đẹp của tôi - chúng tôi!

Câu chuyện vẫn sẽ còn tiếp tục, chúng tôi sẽ còn có thể đi cùng nhau đi thêm nhiều cung đường nữa khi có thể.Trong chuyến đi lần này, xe của tôi,gồm tôi và ôm - chị Huyền, nói nhiều không thể kể. Chúng tôi chọc phá, pha trò để mọi người vơi đi mệt mỏi khi chạy trên đường - và phần nào để thỏa mãn chính chúng tôi.

Em xin gửi lời cảm ơn đặc biệt và chân thành đến anh Du Kê, người lead tuyệt vời, khôg cẳng thẳng, không ồn ào, im im, nhưng mọi chuyện của đoàn đều được anh lo chu toàn. Cám ơn cả đoàn Hà Giang rất nhiều, em xin mượn lời của một ai đó, khá sến theo các chị bảo, nhưng em thấy nó đúng với em "Nơi tình bạn còn lãng mạn hơn tình yêu". Chị Duyên anh Thành sớm có tin vui để em còn có lí do bay ra Hà Nội nhé, nhất chị Duyên đấy, hihi

Anh 94 mong anh nhiệt tình tham gia cùng cả đoàn trong những lần sau nữa nhé, chị Mộc Lan, Quang: sao không gặp hai người sớm hơn nhỉ?

Dẫu biết rằng không có cái gì là vĩnh cữu, nhưng em vẫn hi vọng, đoàn nhà mình duy trì được càng lâu càng tốt, nhưng mấy anh từng bảo, không biết khai hội trúng ngày nào mà mọi người thân nhau đến vậy, anh Thọ nhỉ???

Yêu đoàn mình lắm, nhớ đoàn mình lắm ....

Hồi ức về chuyến phượt Y tý

Hà Chiến Thắng - Bến Tre

0 nhận xét: