Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

NHẬT KÝ CỰC TÂY A PA CHẢI – NHỮNG NGÀY PHIÊU DU MIỀN TÂY BẮC

NHẬT KÝ CỰC TÂY APACHAI –  NHỮNG NGÀY PHIÊU DU MIỀN TÂY BẮC


Mỗi người trong chúng ta đều có những cách riêng để tận hưởng tuổi trẻ của mình. Ngày lễ, bạn sẽ làm gì? Có thể bạn sẽ về quê, về với gia đình; có bạn thì hẹn hò với người yêu nấu ăn, xem phim; có bạn thì hẹn hò với bạn bè tán gẫu, cà phê … Còn với tôi, tôi “hẹn hò” với tình yêu lớn của đời mình: du lịch bụi. Tôi thích đi đến những nơi thật xa, đi để thấy, để biết, để trải nghiệm … để yêu thêm cuộc sống và để trưởng thành hơn…Thế là tôi đã xách balo lên và đi, cung đường tôi chọn dịp này là một cung đường khó: cung đường chinh phục cực Tây – Apachai, cung đường bắt ngang qua 4 tỉnh cao nhất của vùng núi phía Tây Bắc: Sơn La, Điện Biên, Lai Châu và Lào Cai và cũng là cung đường dài nhất tôi từng đi: 5 ngày 6 đêm.

NHẬT KÝ CỰC TÂY A PA CHẢI –  NHỮNG NGÀY PHIÊU DU MIỀN TÂY BẮC



Ngày 1: Sơn La – Điện Biên, những thách thức mới mẻ …


Bắt đầu từ Sơn La lúc 8h sáng, chúng tôi hi vọng rằng sẽ đến được Điện Biên sớm để có thể tham quan trước các địa danh của thành phố này bởi cung đường chỉ dài khoảng 150km. Sau khi tham quan di tích nhà tù Sơn La, chúng tôi phi thẳng lên Thuận Châu rồi qua Tuần Giáo. Sau khi ăn trưa ở Tuần Giáo thì khoảng 2h chiều, chúng tôi quyết định vượt 70km nhanh chóng để đến Điện Biên. Sau khi mọi người đã chuẩn bị hành trang lên đường, thì những đám mây kéo đến và cơn mưa đá đột ngột xuất hiện. Thật dữ dội, tôi lần đầu tiên nhìn thấy mưa đá, những hạt mưa to, nặng và cứng … Ngày đầu tiên, chuyến đi của chúng tôi đã không thuận lợi vì những cơn mưa to chợt đến chợt đi, đỏng đảnh y hệt mùa mưa Sài Gòn tôi từng biết…nhưng đây lại là một trải nghiệm hết sức mới mẻ và chúng tôi lại tò mò hơn về những trải nghiệm đầy gian nan phía trước …

Ngày 2: Điện Biên – Mường Chà – Si pa Phìn – Mường Nhé – Apachai, cung đường đẹp và bửa trưa vội vã …


Sáng, chúng tôi dậy sớm, chủ yếu là nhanh chóng tham quan các địa danh của thành phố lịch sử Điện Biên. Nơi đây thời chiến từng là một trong những trận địa khốc liệt nhất, khó khăn nhất. Đứng trên đồi A1 nhìn sang cánh đồng Mường Thanh xanh mướt. Những hố, hào, ụ đất … như tái hiện trong tôi về những bài học lịch sử mà hồi nhỏ tôi vẫn thường tưởng tượng. Hơn 10 giờ chúng tôi xuất phát đi Mường Chà, Mường Nhé rồi Apachai. Cảnh từ Mường Chà sang Sipa Phìn thật sự rất đẹp: những mảng rừng hùng vĩ, bầu trời xanh ngắt, con đường cứ xa càng xa và hun hút …Chúng tôi đuổi theo nhau trên những con đường ngoằn ngoèo đầy cảm xúc, chúng tôi không ăn trưa và vội vàng cứu đói bằng thức ăn nhẹ mang theo bên người…Cuối cùng, chúng tôi cũng đến được đồn biên phòng Apachai đúng giờ, lúc này là khoảng 9h tối, trên đồn hiện tại có hơn 15 đoàn – khoảng trên 200 người, và đây cũng là ngày duy nhất mà chúng tôi chạy đêm.

Ngày 3: Chinh phục Cực Tây, ngày của những cảm xúc đan xen …


Sau một đêm ngắn dưỡng sức ở nhà sàn, chúng tôi – 10 thành viên trong đoàn quyết tâm dậy thật sớm để hi vọng là một trong những đoàn đầu tiên lên cột mốc. Thế nhưng, các đoàn khác cũng vậy, ai cũng tranh thủ, ai cũng hối hả … Cảm giác chờ đợi, hi vọng, mệt mỏi … lan khắp cơ thể tôi. Sau khi vượt đoạn đường khó nhằn khoảng 10 km từ đồn biên phòng lên chân núi, chúng tôi bắt đầu trek. Sự hưng phấn vì cảnh đẹp hùng vĩ dưới chân mình nhanh chóng “được” thay thế bằng một cảm giác sợ sệt. Chặng đầu tiên là những dốc núi dựng đứng, kéo liên tục 1 đoạn dài, vượt qua đoạn này thì chúng tôi đã thở hổn hểng vì mệt và khát. Thế nhưng, đó chỉ là một phần rất nhỏ trong hành trình chinh phục Apachai của chúng tôi. Theo đường mòn và dẫn đường của bộ đội, chúng tôi cùng nhau vượt qua hết chặng đường này đến chặng đường khác, chúng tôi xuyên rừng qua những đám cỏ tranh mọc vượt qua đầu, những dốc núi dựng đứng cứ nối tiếp nhau …mệt chúng tôi lại nghĩ, lại trò chuyện, lại cười … rồi lại lên đường… Rồi cũng đến, sau khi ăn vội bữa trưa giữa rừng, chúng tôi đã đến được Apachai – cực Tây của đất nước tôi. Cảm giác tự hào, pha lẫn sự sung sướng tột cùng hiện rất rõ trong tôi …

Ngày 4: Mường Nhé – Mường Lay, cung đường khó đầy ngẫu hứng cho những kẻ thích phiêu lưu …


Từ Mường Nhé, chúng tôi có 2 cách qua Mường Lay: một là trở về Mường Chà, hai là đi tắt từ Chà Cang sang Nậm He, theo người dân thì nếu chọn phương án 2 chúng tôi sẽ tiết kiệm được 2 tiếng. Nghĩ là làm, quyết là chiến …chúng tôi đi theo phương án 2 sau khi uống càphe trên đỉnh đồi. Xuất phát từ Chà Cang lúc này là khoảng 12h trưa – không vội.

Ban đầu con đường khá đẹp, và nhìn trong bản đồ thì nếu đi theo đường này thì chúng tôi sẽ chỉ đi khoảng 60 km (thay vì đi 130km nếu sang Mường Chà). Chúng tôi quyết tâm đến Mường Lay sớm, ăn trưa vội ở Mường Lay rồi phi xe thẳng sang Sỉn Hồ nghỉ đêm. Thế nhưng, đời không như là mơ, chỉ sau một đoạn đường ngắn đẹp, chúng tôi phải đối mặt với con đường mòn lầy lội sau mưa và nhiều đoạn đá lỏm chỏm vì đang làm. Quyết tâm về Mương Lay trước 3h hoàn toàn bị phá sản khi đến 3h rồi mà chúng tôi vẫn còn kẹt trong đoạn đường khó và … xe bị hư. Đói, khát, mệt mỏi … nhưng tinh thần của những kẻ thích phiêu lưu thì lúc nào cũng tươi tắn và vui vẻ. May mắn chúng tôi tìm được người sửa xe và nhờ nhà anh nấu một nồi mì tôm. Tôi dám cá với bạn rằng, nếu bạn đang ở thành phố, thấy cái nồi ấy, thấy nước lấy từ đâu thì có ép bạn, bạn cũng không ăn, dù chỉ là một miếng…Thế nhưng, trong tình cảnh đó, một nồi mì tôm 10 gói, cộng thêm 10 quả trứng, 10 đôi đũa… chúng tôi xúm nhau lại ăn lấy, ăn để vì đói. Bù lại, cảnh Nậm He đẹp không thể nào chê được. Núi rừng hùng vĩ, mặt trời ẩn hiện sau những đám mây, thỉnh thoảng ánh nắng chiếu xuống dải rừng tô điểm thêm cho rừng một màu vô cùng tươi mới … Đây có thể là một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất trong “đời phượt thủ” của tôi ….

Ngày 5: Mường Lay – Lai Châu – Sapa – Lào Cai, quyết định liều lĩnh của những kẻ dở hơi ….


Tối Mường Lay, chúng tôi được người dân “thông báo” một hung tin là từ Mường Lay sang Lai Châu đường đang làm, rất khó đi, thường xuyên kẹt xe và mặc dù con đường chỉ dài khoảng 100km nhưng lại tốn rất nhiều thời gian. Mọi người còn bảo, nếu muốn đến được Lào Cai trước 7h thì phải xuất phát từ lúc 4h tối. Băng khoăn, lo lắng … chúng tôi bàn nhau để chọn phương án phù hợp nhất. Tôi thật sự phải nói rất tiếc là nếu sáng chúng tôi không được tham quan Mường Lay – một thị xã với kiến trúc rất đẹp, nằm ngay ngắn bên dòng sông Đà thơ mộng…những dãy nhà sàn san sát, được thiết kế giống nhau y đúc … nhìn từ xa có thể bạn sẽ liên tưởng ngay đến 1 khu resort cao cấp nào đó chứ không phải là một thị xã vùng núi …Cuối cùng, quyết định liều lĩnh đã được đưa ra: chúng tôi vẫn về Lào Cai và sẽ xuất phát khoảng 8h sáng. Trời không phụ lòng người, chúng tôi đã đến Lai Châu kịp giờ, còn tạt vào chợ mua vài xiên thịt rừng, vài con cá nướng để thưởng thức khi qua đèo Ô Quý Hồ. Rất may mắn cho tôi khi lần này trở lại, Ô Quy Hồ rất đẹp. Cũng vẫn là “con rắn” ấy, vẫn là ngọn núi ấy … nhưng lúc này trời lại trong xanh và mây bay là đà trong rất đẹp.Nhấp ngụm càphe, ăn miếng cá nướng, thưởng thức cái bánh chưng trong tiết trời lạnh buốt của Ô Quý Hồ thì tuyệt vời không gì để tả, chúng tôi cùng bàn chuyện cung đường, về Apachai, về Mường Nhé, về Si Pa Phìn, về Mường Lay, về Nậm He …

Tây Bắc vẫn đẹp, vẫn cuốn hút tôi sau bao lần ghé thăm, mỗi lần Tây Bắc đều mang đến cho tôi một hương vị riêng. Giờ này, khi ngồi trong căn phòng ấm áp của mình, tôi vẫn còn nghe đâu đó tiếng nói, tiếng cười đùa của mọi người, nghe đâu xa xa tiếng vọng của núi rừng, tâm hồn tôi vẫn còn gửi ở nơi nào đó của Tây Bắc. Thật sự, ngay lúc này, tôi nhớ đến điên dại núi rừng Tây Bắc, nhớ da diết những con đường và những lần đổ đèo đầy cảm xúc…Chân không muốn nghỉ, dường như tôi còn quá trẻ để có thể nghỉ ngơi … và chắc chắn rồi, tôi sẽ đi, đi để biết, để thấy, để trải nghiệm, để lớn lên và để trưởng thành hơn qua những câu chuyện thường ngày … Thế thôi!

Phượt thủ Hà Chiến Thắng - Bến Tre 

0 nhận xét: